Lời bài hát NGƯỜI ƠI ĐỪNG BỎ QUÊ (ST: SƠN HẠ) – HỒ VĂN CƯỜNG

Lyrics:

PK:

Quê cứ hỏi tôi rằng bao giờ mới về thăm quê
Mà cứ biển biệt xa rồi quên tiếng má tiếng ba
Nơi phố thì đèn qua mà sao bỏ quên quê nhà
Quên luống rau nương cà rồi chạy theo phù phiếm sa hoa.

Phố thì đèn hoa nhưng làm sao quên khúc dân ca
Phố thị đèn hoa nhưng tình quê luôn khắc trong ta
Yêu những dòng phù sa yêu sao những con sông già
Yêu tiếng quê đâm đà xa rồi người nhớ quay về.

ĐK:
Đừng bỏ mẹ mà đi đừng bỏ cha nơi này
Đừng bỏ qua nơi này qua buồn qua nhớ thương ai
Quê ngoại có luống rau quê nội có cánh đồng
Đừng nữa kia ngược dòng quên hẹn thề người thôi bỏ quê.

Coda:
Bỏ quê… người ơi đừng bỏ quê.

Lời bình:

“Bài hát “Người Ơi Đừng Bỏ Quê” của Hồ Văn Cường chắc chắn là một tác phẩm âm nhạc đậm chất quê hương, làm cho người nghe không khỏi lắng đọng trong lòng. Lời ca sôi động và chân thành, mô tả hình ảnh đẹp đẽ của quê nhà với tiếng má, tiếng ba, những luống rau cà nương và những con sông già, tạo nên một không khí ấm áp và gần gũi.

Điều thú vị là bài hát không chỉ thể hiện tình yêu và nhớ thương với quê hương, mà còn tập trung vào gia đình và tình cảm với cha mẹ. Đoạn “Đừng bỏ mẹ mà đi đừng bỏ cha nơi này” thực sự là một lời khuyên chân thành và đầy tình người.

Bài hát còn diễn đạt sự đối lập giữa cuộc sống náo nhiệt ở đô thị và hình ảnh bình yên của quê hương. Lời ca về “Quê ngoại có luống rau quê nội có cánh đồng” làm nổi bật giá trị của những điều giản dị, chân thật mà người nghe có thể đánh giá và chấp nhận.

Coda với lời “Bỏ quê… người ơi đừng bỏ quê” như một lời nhắc nhở sâu sắc về nguồn gốc và việc giữ gìn tình cảm với quê hương. Tổng thể, bài hát này không chỉ là một tác phẩm âm nhạc, mà còn là một thông điệp về tình yêu thương, nhớ nhung và sự gìn giữ nguồn gốc của mỗi người.”

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Bình luận